Thứ Hai, 28 tháng 9, 2020

VÉT MÁNG ĐẠI PHÁP

<Phỏng theo #Nhaidéplốp>

Tuyết Bà Bà xuống núi, "bắt" được một "chú Phi công trẻ" tâm đầu ý hợp liền đưa ngay về rừng sâu tu luyện bộ môn "Hấp Tinh Đại Pháp".


Ban đầu, anh chàng này rất thẹn thùng, còn Tuyết Bà Bà thì muốn được bạn trai hôn hít ngay, nhưng mắc cỡ bèn nói:

- Ôi! Má em tự nhiên đau quá anh ơi... !
Chàng phi công trẻ thấy vậy, hiểu ý Tuyết Bà Bà muốn gì nên hôn vào má nàng già đánh chụt phát rồi hỏi:
- Em thấy thế nào? Đã đỡ đau chưa... ?
- Úi! Hết đau rồi, anh thật tài giỏi, hay quá anh ơi !
Ít phút sau trôi qua trong im lặng... Để phá tan bầu không khí âm u giữa hoang vu núi rừng và muốn tận hưởng phút giây thần tiên liên miên nên Tuyết Bà Bà lại rên lên:
- Ôi! Cái ngực của em, nó đau quá anh ơi... !
Chàng Phi công trẻ không ngại ngần gì nữa, liền ôm ghì lấy Tuyết Bà Bà, hôn lấy hôn để lên dàn ngực mới bơm đầy khí gió Silicone của nàng rồi hỏi:
- Còn đau không em ?
Tuyết Bà Bà e thẹn con ngan già:
Úi! Hết đau rồi, anh thật tài giỏi, đôi môi của anh thần kỳ quá đi !
Ít phút sau trôi qua trong lặng lẽ... Để phá tan bầu không khí hoang vu giữa "rừng đêm trên đỉnh sầu" và tận hưởng phút giây thần tiên rũ rượi triền miên trên triền dốc, Tuyết Bà Bà lại rên lên :
Ôi! Em bị Trĩ với Giang mai... Đau quá anh ơi... !
Lúc này thì đồng chí (Thất phu
Quang
Lùn) nãy giờ đứng nấp sau bụi rậm quan sát, hắn không thể chịu đựng được nữa, tay cầm cây Rìu sát thủ của mụ phù thủy ban tặng cho năm xưa, nhẩy bổ ra, mắt trợn lên, giọng gằn xuống:
- Hỡi chàng trai có đôi môi thần kỳ, riêng Trĩ với Hoa Liễu Giang Mai thì mày tuổi Tý... Để Tuyết Bà Bà lại ngay cho ông điều trị rồi phắn mau xuống núi, ông nện cho mày một Rìu bây giờ...

CHUYỆN CON RẮN

 

Một con rắn băng qua đường và bị chiếc xe máy của hai tên cẩu tặc cán qua lưng. Nó quằn quại, đau đớn với vết thương và cầu cứu sự giúp đỡ của người qua đường.
Con rắn gặp người nông dân, nó cầu xin ông giúp đỡ mà nói:
- Hãy rủ lòng từ bi cứu tôi... ???
Người nông dân đáp lại lạnh lùng:
- Cứu cái loại vô ơn như mày để tao lên ban thờ ăn chuối cả nải à... ? Xin lỗi mày... ! Chuyện "Ông nông dân và cụ tổ nhà mày" tao đây nghe kể từ thời cổ tích nhá... ! - Nằm đấy chờ chết đi con.
Nói đoạn, bác nông dân vác cuốc, bước vội xuống đồng.
Con rắn vô cùng thất vọng, thì lúc đó, lại có một bà buôn đồng nát đạp xe đi ngang qua. Nó cũng cầu xin bà ta cứu nó. Nhưng người buôn đồng nát cũng trả lời con rắn rất vô tình, nghiệt ngã:
- Cứu cái loại vô ơn như mày để tao xuống âm phủ, gặp ông Cụ, đoàn tụ sớm à... ? Xin lỗi mày... ! Chuyện "Lão thương gia với cụ Tổ nhà mày" bà đây thuộc lòng từ thời cổ tích nhá... ! - Nằm đấy chờ chết đi con.
Nói đoạn, bà đồng nát liền cất tiếng rao "Ai đồng lát dép dách bán đơi... !".
Con rắn càng lúc càng đau đớn thất vọng vô cùng, nó thầm nhủ: - Mình phải gắng chịu đựng; phải kiên nhẫn sử "bài Lợi Lộc" của cụ Tổ để lại; phải lừa lũ người tham lam này bằng được thì may ra mới giữ được tính mạng. Số mình không thể tận ở đây. Cụ Tổ có linh thì về cứu giúp con... vv...&...mm.
Bất ngờ, lúc này anh Chí nhà ta cũng dặt dẹo đi đâu đó ngang qua. Nó cầu xin anh Chí mà nói:
- Kính chào người anh hùng Chí đại hiệp sĩ. Món hời trước mắt xin ngài đừng bỏ qua.
Anh Chí ngật ngưỡng, khật khưỡng, gầm gừ:
- Bỏ qua là bỏ qua thế #đél nào được. Hời dư lào, mày lói thử tao nghe... ?
Con rắn liền nói:
- Tôi đã ra nông nỗi này thì không còn mong gì được sống. Chỉ tiếc tấm da này, không làm được lợi cho ai.
Anh Chí nhăn mặt đớp lời:
- Lợi cho tao, nhưng da của mày rách #cmn rầu thì "bán ai mua ?".
Con rắn bèn nói:
- Ông chỉ cần mang tôi về, băng bó cho đến khi tấm da của tôi lành lại thì ông có thể lấy da tôi đem bán cho thằng Lý Cường làm ví. Nọc độc và mật của tôi khi ấy ông có thể bán cho lão Bá Kiến lấy tiền uống rượu, nuôi mụ Ba nhà lão ấy nữa vì chúng rất quý. Nhưng ông phải lấy lúc tôi khỏe mạnh thì mới có giá.
Mắt anh Chí sáng lên:
- Mày vừa phọt cái từ gì (Rượu; Rượu) ở mồm ra đấy, mày nói lại ông nghe cáy... ?
Và không để con rắn trình bầy gì thêm, anh Chí liền đập cái vỏ chai nhựa xuống đường cho gió thổi lăn lông lốc rồi gằn giọng:
- (Mẹ cha con Nở...) Tiền ít hay tiền nhiều thì ông mày cũng chỉ để uống Rượu thôi nhá... !; (Mẹ cha con mụ Ba nhà thằng cha Bá Kiến...) Tiền ít hay tiền nhiều thì ông cũng chỉ để vỗ cho mày béo sưng béo xỉa lên thôi nhá... ! Da con này rách hay lành thì cũng #đél liên quan gì đến món xào sả ớt của con Nở Vũ Đại đâu nhá... ! Thịt với xương con này dẫu có nát hay tan thì cũng #đél ảnh hưởng đến món cháo hành ninh nhừ của con Nở Vũ Đại đâu nhá... ! Kể cả nọc độc với mật của mày dù yếu hay khỏe thì ông cứ pha thẳng vào rượu rồi gọi lũ bạn đến nhậu cho ló phê nhá... ! (Mẹ cha con Nở...) Lừa thế #đél nào được bố... (Mẹ cha con Nở... à quên con Tỵ).

CỎ DƯỢC TRỊ BỆNH


Thằng bạn từ TP gọi cho mình, hỏi "Đang ở đâu? Có rảnh không? Nhậu được không? Tao buồn quá... !".
Mình trả lời:
- "Đang ở nhà; Đang trực chiến bệnh nhân P.K4 đoạn cuối; Cũng đang quá buồn; Nhậu thì mày hỏi cậu Chí làm gì cho phí nhời? ..."
Thế là 10 phút sau nó phi vào, rút từ cốp xe ra chai Chivas, giọng nao nao sầu:
- Thằng học trò nó biếu, nuốt một mình khó trôi.
Một thoáng buồn lướt nhanh trong sâu thẳm tâm hồn; Thế là lại ốm thêm mấy ngày nữa với thằng khí gió này rồi! Đau họng, ho, sốt cả tháng nay, vừa thuốc tây vừa rượu... ; Nhưng không sao, rượu ngon phải có mồi độc.
- Ông ngồi đây, lướt Phây, chờ tôi.... (Mình bảo nó).
Thế rồi chạy sang nhà thằng cu em:
- Mày hái cho anh một chít chặt búp lá Tài Bi, cho vào cối xay sinh tố, xay nhuyễn ra, chờ tao đi kiếm chục trứng gà về để trộn với nó rồi cho vào lò nướng... Nhớ, phải giữ bí quyết công nghệ đấy.
Chừng ba chục phút sau, món độc bảng @ ra đời cùng với dăm ngọn Đinh lăng và lá Mơ tam thể... Ba thằng chụm đầu "thanh lý môn hộ".
Hắn vừa nhậu vừa tò mò hỏi:
- Món gì lạ thế? Đoán mãi không ra.
- Món này, dân Tây Y bọn mày không nên biết, cứ nhậu đi, tao đang chữa bệnh theo phương pháp cổ điển, phản khoa học...
Nhắc đến bệnh nó mới lại kể chuyện rầu rầu:
- Tao vừa đưa ông già đi chữa bệnh ở Bạch Mai về, Cụ nằm điều trị trên ấy hơn tháng rồi mà không khỏi.
Mình hỏi:
- Cụ bệnh gì?
- Xuất huyết ruột non. Ở NĐ mình tìm mãi không ra; Đưa cụ lên trên ấy, soi xét các kiểu, phát hiện ra thì chữa lại không xong.
Một thoáng buồn lướt nhanh trong sâu thẳm tâm hồn; Thế là mình bảo nó:
Tây Y không chữa được thì thử Nam Y đi.
Nó hỏi:
- Nam Y chữa kiểu gì?
Mình bảo:
- Cho Cụ uống thử nước lá Nhọ nồi.
Nó hỏi:
- Nhọ nồi ở đâu? Ông dẫn tôi đi lấy ngay; Thôi #đél uống rượu nữa; Ông phải dẫn tôi đi lấy Nhọ nồi ngay.
- Ơ! Thế mày không coi thường CỎ DƯỢC ĐÔNG LÀO à?
- Thường thường cái #đél gì, Ông phải dẫn tôi đi lấy Nhọ nồi ngay.
... ... ...
Thế là ba ngày sau nó lại a lô:
- Ông Già hết xuất huyết rồi mày ạ! Mầu sắc phân gio của Cụ sáng sủa rồi mày ạ! Thành khuôn rồi mày ạ! Tao mừng quá... ! Ông đang tỉnh dần... Mày đang ở đâu? Có rảnh không? Nhậu được không?
Mình trả lời:
- "Đang ở nhà; Đang trực chiến bệnh nhân K4 đoạn cuối; Nhậu thì mày hỏi cậu Chí làm gì cho phí nhời?".
Một thoáng buồn lại lướt nhanh trong sâu thẳm tâm hồn. #MK! Nghiến răng ăn Trứng Gà nướng lá Tài Bi mấy ngày nay, đỡ ho, đỡ sốt được tý thì giờ lại phải ốm vật với thằng khí gió này rồi!

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2020

HƯ HẾT MỘT THẾ HỆ RỒI ĐỒ NGỌNG ƠI... !

Đang rất muốn xem bài văn đạt điểm 10 của bạn nữ sinh này để thỏa mãn những thắc mắc:

1 - Khi cả một hội đồng chấm thi Ngữ Văn cấp tỉnh quyết định hạ bút, "phét" điểm 10 cho một bài văn là không thể "Phét Bừa".

2 - Mình chưa đọc "The Great Gatsby" nhưng xem tóm tắt nội dung thì thấy đại gia Gatsby chẳng liên quan #đél gì đến "Người làm ra đất nước"...

3 - Một người bị bắn chết năm 1922 thì làm thế #đél nào để trở thành đại gia nước Mĩ năm 1950... ?

Bạn ấy đã khẳng định, đó là tác phẩm đã lấy làm lập luận để được điểm 10 về minh hoạ “Đất nước của nhân dân” như đúng rồi! Vì Gatsby trở thành đại gia nước Mĩ năm 1950.

Đọc tóm tắt tác phẩm "The Great Gatsby" thì thấy Gatsby xuất thân khố bện giữa thế chiến 1. Ra nhập quân đội và may mắn sống sót xuất ngũ về địa phương... Cu cậu đã làm ăn bằng các chiêu trò giẻ rách và lợi dụng vào những mối quan hệ ám muội dưới bóng quyền lực để đạt tới sự giàu có của mình. Gatsby yêu Daisy từ cái thời khố bện ấy. Rồi Daisy đi lấy chồng; Rồi khi Gatsby trở nên giầu có thì dùng thủ đoạn chiếm đoạt lại thể xác Daisy; Rồi anh ta bị chồng của Daisy phát hiện sự việc và bắn chết năm 1922, tại nhà riêng của anh ấy.
Mục đích của Gatsby cũng chỉ là cố gắng giàu có để có thể chiếm đoạt lại người tình xinh đẹp của anh ta.
Trong đám tang của anh ta, cuối cùng chỉ có một người tên Nick, một vị Linh Mục nhà thờ và mấy gia nhân.

- Phần tóm tắt "The Great Gatsby" ở đây: https://vi.m.wikipedia.org/…/Gatsby_v%C4%A9_%C4%91%E1%BA%A1…

4 - Sau khi đạt được điểm tuyệt đối cho môn Ngữ Văn, Dương Ngọc Trâm (trường THPT Chu Văn An, tỉnh An Giang) đã xuất hiện trên một số tờ báo và chia sẻ về bí quyết học tập môn Ngữ Văn của mình như vầy:

"Bí quyết duy nhất của em là đọc sách truyện mọi lúc".
"Em và các bạn thường nói đùa với nhau: 'Đạt điểm 10 môn Ngữ văn là điều không thực tế’. Thế nên, khi nhận kết quả này, em vô cùng bất ngờ".
Để đạt điểm 10 môn Ngữ văn, theo Trâm là do bản thân đã “đánh trúng” vào tầm tư tưởng đề bài yêu cầu:
"Em biết một số bạn chỉ phân tích từng câu, từng chữ trong đoạn trích mà không nêu bật lên được luận điểm chính đề bài yêu cầu: “Đất nước là của nhân dân”. Em nghĩ rằng, điều người chấm muốn nhìn thấy là khả năng phân tích, lập luận chứ không chỉ là vấn đề về mặt câu chữ”.
“Em đã liên hệ với tác phẩm “Đại gia Gatsby”. Nhân vật chính trong tác phẩm này xuất phát điểm là một người nghèo đói, nhưng anh vẫn sẵn sàng ra trận để chiến đấu. Khi trở lại, anh chăm chỉ làm việc và trở thành đại gia nước Mỹ trong những năm 50. Em đã liên hệ với nhân vật này để làm dẫn chứng cho “những người đã làm ra đất nước”.
- Phần cô trò nhà cháu nó chém gió ở đây:
https://www.tienphong.vn/…/nu-sinh-diem-10-mon-van-me-doc-s…

NỮ HOÀNG VÁY... !

Sau khi phải chia tay với Đường Sư Phụ trong nỗi uất hận "xổng chuồng, mất phi công". Nữ hoàng Váy của Nữ Nhi Vương Quốc đùng đùng nổi giận, thiết triều. Đám quan lại quần thần "Cà Cuống" chỉnh chu áo quần, run như Rẽ. Trên tòa cao, mụ Váy gằn giọng:

- Các ngươi đã làm được gì cho Vương Quốc của ta chưa?
Một tên thái giám già nghẹn ngào lẩm bẩm:
- Hỏi cái thằng đã đào đâu ra năm mươi bảy tỷ bẩy ông cụ mua quốc tịch Cổ Mộ thì biết.
Thế là mụ Váy gầm lên:
- Lôi cổ thằng mua quốc tịch Cổ Mộ ra đây cho tao; Hầu tao là phải biết tính của tao; Không được như cái thằng phi công khốn nạn của tao; Cái thằng, đo lọ nước mắm, nếm củ dưa hành; Cái thằng, cơm không muốn ăn no, Bò to không muốn cưỡi; Cái thằng, ăn cơm chúa, đi múa nhà quan; Cái thằng...




Ngắm 15 sự thương khó đức Chúa Giêsu

Phút suy ngắm, mầu nhiệm cuộc thương khó của Chúa Chuộc Tội Thiên Hạ.
- Kính xin bình an cho mọi người đang trên tuyến đầu diệt Virus Covid Tầu ăn phế.


Thứ Tư, 15 tháng 4, 2020

============ 14/4/ COVID-2 ============


... Em «Đoàn Viên Y Tế" rút «súng nhựa nhiệt điện tử kế", bắn bốp phát vào trán mình, báo 36 độ 5 thế là thông chốt sân Thiên Trường... Thâm nhập thị sát «Thương Phế Nam Định»:
...
- Rất bình yên.
- Rất văn minh, khoa học.
- Và nhất là «Rất tình người»:


Bắt đầu từ ông giữ xe, gật nhẹ nhau cái, mình biết lão đang mỉm cười đằng sau băng «khẩu trang vỏ lớp vải kháng khí gió đa năng».
Chú em hướng dẫn khai báo ý tế ngồi trắng bàn kế bên, nhẹ nhàng «mời anh gồi ghế đi ạ». Mình cảm ơn, rửa tay sát khuẩn làm thủ tục khai báo ...
Khoa khám bệnh có khoảng hơn 30 người, cả con bệnh lẫn người nhà; cả nhân viên lẫn y bác sĩ cùng di chuyển rất nhẹ nhàng trong lặng lẽ với thưa thớt tiếng loa. Không gian ngăn nắp sạch sẽ thoáng mát gọn gàng. Không nhếch nhác như những BV lớn ở TW ngày thường. Pa nô áp phích đủ chuyển tải những thông điệp phòng bệnh đến cho mọi người, không lá hoa rườm rà nhòe nhoẹt. Thấp thoáng có bóng áo trắng trên dưới những tòa nhà sừng sững đang cùng với người thân chăm sóc bệnh nhân, họ cùng nhau đỡ đẩy những xe lăn uyển chuyển như những cánh bướm chập chờn trên núi rừng Tây Bắc mùa Ban. Chị quét rác chậm rãi dứt khoát với từng nhát chổi siết ngang thiết tha trên mặt những con đường. Trong khoa, sau những tấm màn trắng tinh tang, có bóng người ẩn hiện trước những máy tính và máy y cụ chuyên dụng, họ đang làm việc như những rô-bô-com. Các con bệnh cho
àng lên người bộ áo quần kẻ sọc xanh lam, nhàn rỗi nằm ngồi la liệt lướt facebook, có đứa cười một mình như ma làm nhòa nhạt. Ti-vi ngoài ban công chẳng có người xem...

Thoáng qua bề ngoài một vòng trận pháp của «BV Phổi» nhà mình là vậy. Rất vững tin, họ đã và đang sẵn sàng cùng với cả nước chuẩn bị cho một trận đánh kinh thiên động địa và sẽ chiến thắng huy hoàng nếu lỡ có bất kỳ chuyện gì xảy ra.
... Bản chất dân Nam Định nhà mình là khi no ăn thì gầm gừ nhau từng tí, nhưng một khi đã gặp khó khăn thì tình đoàn kết thương yêu nhau lại thắm thiết nở hoa. Thương NĐ #đes chịu được.
- Rút điện thoại ra, định gọi cho thằng bạn đang trên tuyến đầu đại chiến COVID nhưng rồi lại thôi!
Nhân tiện chụp quả hình, post face, về chém gió.

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2020

NHÂN NGHĨA BÀ TÚ ĐỄ

Thời Anh thuộc, bên nước Lạ có cậu Đễ thi đậu tú tài. Cậu Đễ lấy vợ, thế là vợ cậu Đễ cũng được người đời gọi "bà Tú".
Bà Tú Đễ có thói quen hay đồ xôi nếp để "cạp". Chẳng cần đợi đến giỗ chạp, tết nhất, hễ cứ thích "vã" là bà Tú bắc nồi nổi lửa. Gạo nếp thổi lên, hương thơm bay khắp xóm làng thì bố đứa trẻ con nào chịu được chẳng mò vào xin ăn. Không cho thì mang tiếng tham ăn, cho thì xót của... Thế là Đễ phu nhân bảo chúng sắp hàng ngửa tay ra bà cho. Cơm nếp đang nóng "vãi nồi", bà ghế cả tảng rồi đổ thẳng vào tay bọn chúng. Nóng quá, chúng vội vã hất trả lại bà rồi chạy rẽ đất, mất dép. Thế là được dịp, Đễ phu nhân lại hớn mồm lên chửi:
- Cha tiên nhân thằng bố chúng mày, đói thối mồm ra, bà thương, bà cho ăn, lại còn sĩ...


Thứ Hai, 16 tháng 3, 2020

MỪNG THỌ CÔ

======================================
***TRĂM NĂM ĐỜI NGƯỜI NHƯ GIẤC MỘNG***

***MỘT KIẾP PHÙ SINH TỰA CHIÊM BAO***
======================================
Chín mươi mùa Ban trắng rừng điểm bạc
Đếm từng tuổi mẹ, thoảng chiêm bao.

Con đến vội, đi vô tình, hoang dại
Như ngoài kia sương mắc lưng đèo,
Chập chờn rơi, biến tan vào sỏi đá.
Để hạt buồn vương lối đường chiều.


2020: THẦY GIÀ - CON HÁT TRẺ

=================================
"Lắm Thầy, nhiều Ma"
- Không phải vớ được ai cũng gọi là Thầy!
=================================
"Không ai có quyền được lựa chọn ngày và nơi sinh ra cho mình dưới gầm trời này. Vậy nên chẳng có gì phải tự hào hay buồn phiền khi mình sinh ra sớm hay sinh ra muộn, sinh ra nơi này mà không phải sinh ở nơi kia...

Thế giới sách, có hàng ngàn đầu sách. Không phải vớ được sách nào cũng đọc, cũng học, cũng đem ra thực hành mà xây thành lý tưởng. Vì rác thải của thằng này, có khi lại là món béo bở của thằng kia.
Về căn bản, đọc sách chỉ để BIẾT, mà biết nhiều thì BUỒN nhiều... ! Là học trò của tôi, trước khi đọc những cuốn kinh điển, cậu hãy đọc cuốn này cho vui..."
- Ấy là lời sư phụ nói với mình 28 năm về trước. Nói rồi, ông đưa cho mình cuốn "NÔNG TRẠI SÚC VẬT" của George Orwell, bìa giấy khi ấy, đã thấy nhàu nhàu.



Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2019

TẤM CÁM


Một hôm, CÁM hỏi chị :
- Chị TẤM ơi, chị TẤM! Chị làm thế nào mà đẹp thế ?
TẤM không đáp, hỏi lại một hồi:
- Chị em mình cùng một bố đúc ra đúng không ?
CÁM :
- Vâng ạ !
TẤM :
- Nội thất của chị em mình giống in hệt nhau đúng không ?
CÁM :
- Vâng ạ !
TẤM :
- Hàng năm, mày cũng đua đòi ăn diện cả trăm bộ váy "xịn kịch tầm bịn rịn" như của chị, đi chào hàng, đúng không ?
CÁM :
- Vâng ạ !
TẤM :
- Thế là nội ngoại thất của chị em mình không hơn kém nhau đúng không ?
CÁM :
- Vâng ạ !
TẤM :
- Vâng ạ cái #đél giề? Mày còn trẻ hơn chị, hàng họ của mày lại tươi, ngon hơn chị, nhưng vẫn bị lão Hoàng Thượng già "cá trê" là vì...
CÁM :
- Vì sao hả chị ?
TẤM :
- CỨT RUỒI... ! Vì mày cứ để cái bãi cứt Ruồi lù lù một đống bên mép như thế thì bố thằng Tây nó vờn một lúc cũng chán. Muốn đẹp thì phải xúc bỏ nó đi nghe chưa... ? Nhưng Y bộ mày quản lý, tao thấy toàn buôn thuốc giả với Y cụ đểu thì xúc nó thế chó nào đi cho được... ?
CÁM :
- Em có cách rồi !
TẤM :
- Cách gì ?
CÁM :
- Về quê, thuê bọn cải mả chuyên nghiệp cho chúng nó đào lên rồi đóng băng đưa đi Văn Điển hỏa táng chị ạ !
TẤM :
- Thế còn lại cái lỗ huyệt sau khi xúc đi rồi, mày tính sao ?
CÁM :
- Em qua nhờ bên xưởng sơn bả ma tít ô-tô Vinfat, ở đấy họ có sơn bả cường lực chống va.
TẤM :
- Đã thế thì qua luôn La Xuyên - Nam Định, nhờ thợ mộc đục đồ thờ họ đục đẽo nâng cấp lại tổng thể cả bộ táp-lô luôn đi rồi hãy đưa sang bên xưởng sơn ô-tô mông má một thể.
CÁM :
- Vâng ạ !
TẤM :
- Thôi! làm ngay và luôn đi.

Một hôm, Hoàng Thượng thiết triều, thấy bảo vật trấn quốc được chú Khách yểm công phu trên mép Hoàng Phi CÁM Nương Nương biến mất, ông ta nổi giận đùng đùng, ra chiếu chỉ hỏa tốc - "Tổng Thanh Tra Y Bộ"...
Hoàng cung ai cũng lo lắng hoang mang. Duy chỉ có TẤM HOÀNG HẬU là mừng thầm trong bụng:
- Mày không được chết giống cổ tích đâu em. Vì "giội nước sôi", "ngâm xác mày làm mắm", "gửi về cho mẹ ghẻ ăn dần" thì loài người lại chửi tao "ác hơn phát xít", "mọi rợ hơn Mao Trạch Đông"... Sống ở thời 4.0 xứ thiên đường này thì mày phải chết theo đúng quy trình nghe chưa ?
#Đcmm, dám nuốt cá Bống của chị mày á... ?

GIÃ CÀO TRẬN PHÁP

Hôm rồi, anh Bình cho một trong 6 những con Ngầm nguyên tử, thuộc hàng hiện đại nhất quân lực Đại Khựa, có (vỏ lớp Type, 11 ngàn tấn, trang bị vũ khí hột nhơn, hột nhĩ) cái mả mẹ nó gì đấy, mò mẫm vào vùng biển thuộc chủ quyền của con cháu nhà anh Quân.
Khi ấy, có rất đông con cháu anh Quân đang sử tầu cá, vỏ gỗ, công suất thô sơ, bầy trận gia truyền, nhì nhằng, đánh bắt cá bằng lưới giã cào về làm mắm thối truyền thống, nuôi nhau, sống qua ngày.
Con nguyên tử của anh Bình ngay lập tức dính lưới giã cào, giẫy giụa trong ma trận của tầu cá nhà anh Quân, tý toi, buộc phải phọt lên, nổi phềnh trên mặt nước.
"Trump cú vọ" thấy thế, giật mình, gọi ngay Mark Espe chuẩn bị hành trang, sang thăm gấp nhà anh Quân, hòng nghiêng kíu bộ binh pháp "Giã Cào Nhao Vào Trận" có từ thời ông Yết Kiêu để lại cho con cháu nhà anh Quân.
- Mình lăn tăn, không biết thằng cha Mark Espe này có biết đọc "Hải Đồ Điện Tử" không mà đòi nghiêng kíu binh pháp gia truyền của nhà ông Yết Kiêu í nhểy... ?

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2019

NÀNG XUÂN LU

Hòa chung với khí thế chống lụt rạo rực, hừng hực, của thành phố. Con em gái nhà kia hì hục, kỳ cục lôi cái LU sứt là của hồi môn 3 đời ra kỳ cọ, lọ mọ, chờ mưa. Thấy cái LU là lạ, thằng anh móc ngay CU ra đái, khiến con em gái nổi cáu làu bàu:

- Đồ óc Lợn.
- Óc Lợn cũng chưa rùng rợn bằng Não Tôm... Mày cọ rửa cái LU đã họp gia đình xin phép gì ai chưa? Tao đái vào đây nghĩa là "xả nước đúng quy trình", mày nghe chửa! Ai cũng rửa LU hứng nước như mày vào lúc này thì nhà sản xuất bồn Inox người ta vỡ nợ #cmn à? : - Mặt thằng anh nhơn nhơn, tay kéo khóa quần, bạc mắt đớp lời.
- Ôi! Anh Hai, nhà mình có tiền mua bồn Inox đựng nước thay LU rồi hả anh Hai?
- Tiền, tiền #cccc. Tao vừa ký hợp đồng thu mua bình nhựa đựng nước cũ với bên đại lý ve chai cấp 1 nước Lào. Kiểu #đel gì chẳng lựa được cái dùng tạm.
- Ôi! Anh Hai, thế thì nhà mình sắp giầu rồi ha anh Hai? Để em mở "LON Co-ra-co-la" uống mừng anh Hai vài LON trước nha... !

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2019

DƯỠNG & DỤC

Ta cứ vô tư sinh sản. Việc giáo dục là trách nhiệm của ông bà và của nhà trường... ? Ta cứ mải mê kiếm tiền mà quên không nhớ "kiếm tiền để làm gì"... !
- Xem loài chim trời kia. Chúng cũng vất vả mưu sinh, nhưng rất khôn khéo huấn luyện cho con cái những kỹ năng căn bản tối thiểu của giống nòi để sinh tồn qua một khoảng thời gian nhất định dưới gầm trời này rồi... CHẾT ! Buồn thay cho nỗi bất hạnh của gia môn nhà chị. 
Hỡi ôi! - "Trường Giang sóng sau đè sóng trước".
- Thằng nhỏ rất thông minh. Chắp cho nó bộ cánh, nó sẽ bay như những Thiên Thần.


Thứ Tư, 26 tháng 6, 2019

ÁO DÀI... !

Bình thường thì nhà em mỗi năm cũng chắt chiu may được một bộ áo dài để mặc đi lễ ngày Chúa Nhật. Nhưng thấy mấy năm nay, năm nào mợ ấy cũng nện lên đến hai ba bộ liền và than phiền rằng "mình chóng nhớn quá"... ! 

Nay em dọn cái cái tủ, thấy toàn áo dài là áo dài nên mới bảo với mợ ấy rằng:
- Biết thế, mình đầu tư mỗi năm luôn trăm bộ, có khi 3 năm sau mẹ cháu lại thành "bà Kia".
Thế là mợ ấy "la làng" luôn một hồi rầu rĩ rằng thì là:
- Làm sao mà thành được "bà Kia"; một trăm bộ áo dài của "bà Này" này mới bằng tiền một bộ áo dài của "bà Kia" nhá; một bộ áo dài của "bà Kia" bằng tiền cả trăm bộ áo dài của "bà Này" nhá... Muốn mỗi năm may cả trăm bộ như "bà Kia" mà ông không chịu đi ăn cướp, cũng không cho tôi không cởi truồng chổng mông lên như con Trinh thì lấy tiền đâu ra... ?
- Ờ! thôi... ! thôi... ! không làm "bà Kia" nha... ! Không cướp bóc được gì của ai đâu nha... ! Già rồi, cởi truồng như con Trinh thì thu nhập cũng bèo bọt lắm nha... ! Không nha... ! Dứt khoát là không nha... ! Ráng làm "bà Này" mà cày bừa, nộp thuế má, phí giá cho đều đặn, lỡ "bà Kia" lại hỏi đểu câu "Các bạn đã làm gì cho Tổ quốc chưa?" lúc này đã đang #đél có tiền may áo dài hạng VIP lại còn phải câm như Hến thì nhục 
phận ông bà chủ lắm nha... !

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2019

NƯỚC MẮM HÓA CHẤT LÀM GÌ... ?

Ai cũng biết Ruồi (Nhặng) thường đẻ trứng lên trên các chất như: thịt, rác, các vết thương hở, hay xác chết động vật... Trứng của nó sẽ nở thành Giòi (Bọ) sống nhung nhúc, nhung nhúc trên các chất ấy khoảng từ 2 đến 10 ngày thì chui xuống đất phát triển thành Nhộng... Qua một mùa đông nằm co ro trong Kén ở dưới đất thì Nhộng lại nở ra Nhặng, ra Ruồi.

- Gần đây, các nhà khoa học dân gian đã phát hiện ra một bí mật kinh hoàng diệt trừ tận gốc loài côn trùng kinh tởm này nhờ vào "NƯỚC MẮM HÓA CHẤT" đang có mặt khắp nơi trên mọi miền Tổ Quốc.
- Người ta đã làm rất nhiều các cuộc thí nghiệm như đổ "NƯỚC MẮM HÓA CHẤT" lên xác một con Chuột chết... Kết quả không ngờ là Giòi (Bọ) không còn cơ hội sống để quay lại thành Ruồi... !
- Nhà em không biết công nghệ sản xuất ra "NƯỚC MẮM HÓA CHẤT". Chỉ biết HẢI THỊNH - NAM ĐỊNH quê em có truyền thống ngâm ủ muối với cá Biển, để qua một thời gian, nó chắt ra một loại nước. Các cụ gọi nước ấy là nước Mắm. Nghìn đời nay rồi à... ! - Người ăn được, Ruồi (Nhặng) chúng cũng nghiện nặng món này.
- Muốn phân biệt được đâu là "NƯỚC MẮM HÓA CHẤT" đâu là "NƯỚC MẮM TRUYỀN THỐNG", 500 anh em lại phải phụ thuộc vào sự lựa chon thông mình của các bà nội trợ mất rồi... !

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2019

BỐN CHẤM KHÔNG

Qua chín chục cái mùa đông co ro rồi đấy, ngót chục năm nay chẳng bước chân ra khỏi làng, ông Cụ chỉ còn mỗi thú vui là lúc nào cũng ôm lấy cái Ra-đi-ô cục gạch...
Ngồi hút thuốc lào vã.


Ông Cụ hỏi:
- Thi thoảng, cứ thấy đài nó nói tới “Công nghiệp 4.0” là cái gì thế vậy?
4.0 nó là như vầy Cụ ạ:
- Sau thế chiến thứ 2 thì các nước có nền công nghiệp tiên tiến, hiện đại như Anh, Pháp, Mỹ, Nhật… họ đã phát minh ra điện Bán dẫn, Điện tử… họ lập tức tổ chức liên kết họp lại với nhau để sản xuất ra Máy tính, Người máy, Internet, Điện thoại thông minh… phục vụ nhân loại. Họ gọi cuộc cách mạng ấy là “Cuộc cách mạng công nghiệp 3.0”.
Hai lần trước, họ cũng đã tổ chức họp nhau như thế, lần đầu là khi họ phát minh ra động cơ hơi nước và đã sản xuất ra xe lửa cho dân An Nam mình đi rồi đó cụ à. Họ gọi sự kiện đó là (1.0). Rồi đến lần thứ 2, tính từ khi họ phát minh ra Điện, khi ấy, họ lại sản xuất ra các loại động cơ điện cho các dây chuyền máy móc…
- Lần này là thứ tư, gọi là (4.0). Họ muốn phát triển hết tầm kịch bậc về các ngành Kỹ thuật số, Công nghệ sinh học, vật lý gì gì nữa đấy Cụ ạ!… Tóm lại là họ muốn kết nối vạn vật trên thế giới lại với nhau như ta làm nồi Lẩu.
- Sao lại kết nối vạn vật với nhau như làm nồi Lẩu để làm gì? Khó hiểu bỏ mẹ?
- Là để ai cũng có thể ngồi một chỗ, hút thuốc lào vã uống nước chè rồi phán những chuyện trên trời dưới đất của thiên hạ như đúng rồi mà không sợ bị gẫy răng cụ ạ!
Đây con thử cụ xem:
- Móc túi, rút con ĐT ra, định bật lên...
- Thôi! Thôi! Mắt tôi có nhìn thấy cái gì đâu mà xem, tôi đi về nằm nghe đài đây.

SAO QUẢ TẠ!

Khi mặt trời tụt hẳn xuống sau phía dãy núi xa xa thì cũng là lúc lão phu xe đói rủn chân tay, mắt hoa con đom đóm. Lúc này trong túi lão chỉ còn có mỗi một đồng hào lẻ. Lặng lẽ mở cốp xe, hắn lấy củ khoai lang mà vợ hắn đã gói cho hắn khi đi làm từ hồi ban sáng rồi rệu rã bước chân vào cái quán lá đối diện bên đường.

Cô chủ quán xinh đẹp, dễ thương đon đả trong bộ váy đụp thời trang rót mời lão bát nước chè xanh nóng hổi. Hắn vừa nhấm nháp bát nước chè khề khà vừa bóc vỏ củ khoai lang tỷ mẩn rồi năm nắm những lát vỏ mỏng ấy, chim chim trong lòng bàn tay. Hắn cắn củ khoai từ tốn từng miếng, từng miếng rất ra dáng là một thằng phu xe uống ăn lịch lãm, mặc dù bụng đang đói cồn cào.
Đoạn, hắn cất giọng bâng quơ rầu rầu:
- MK! Hôm nay bước chân trái ra cổng, tới đây thì bị La Hầu chiếu chính diện nên từ sáng đến giờ, không được quốc khách mẹ nào sất.
Cô chủ quán thấu cám cái cảnh ế ẩm bắt nhời cho tan bầu khí bí bức:
- Thì Kế Đô hôm nay cũng rọi thẳng nhà em? Khách khứa có ma nào đâu.
Dứt lời rồi thì cô chủ "nghoe nghẩy" bước vào nhà trong.
Nhanh như chớp, lão phu xe liền cho ngay nắm vỏ khoai đang nắm chim chim vào mồm, nhồm nhoàm, nhai nhai, nuốt vội...
Ổn rồi!. Thế là ấm cái bụng. Hắn tự nhủ rồi uống nốt phần nước chè trong bát, đứng dây:
- Chủ quán đâu? Ra tính tiền.
Dạ!
- Của bác hết 5 xu bát nước với 5 xu cái bánh rán nữa là chẵn một hào.

BẬT!


Khi thằng nhóc biết làm một số công việc của đàn ông trong nhà thì cũng là lúc nó bắt đầu biết "BẬT".
Một hôm:


CON:
- Là Bố thì cái gi cũng giỏi hơn Con à Bố?
BỐ:
- Tao mà (Ừ!) phát thì mày lại hỏi đểu câu "Vì sao ông Lincoln là tổng thống đế quốc Mĩ mà Bố của ông ấy lại là thợ đánh giầy" chứ gì?
- Sao Bố biết?
- Vì là Bố thì cái gì cũng phải giỏi hơn Con... Thôi! đi làm việc đi.
- Nhưng cha con nhà ông Kim bên Bắc Hàn đều giỏi ngang nhau, đời nào cũng làm Chủ Tịch?
- Thì tại nhà nó vô phúc, "Con không khôn hơn Cha" nên từ đời trước sang đời sau chỉ biết làm mỗi chức Chủ Tịch... Đàn ông đích thực thì đừng để nhà mình vô phúc. Thôi! đi làm việc đi, nhặt nốt rổ cà, rửa sạch, cho vào lọ, muối thật kỹ, không con mẹ mày về nó lại la làng.
Mày chỉ được cái lắm chuyện là không ai bằng.
😂😂😂

VỠ MỘNG.


Vỡ mộng từ sau cuộc họp thượng đỉnh với Chôm. Ủn ta vô cùng tức giận, gọi điện chửi Cạp Cặn Bì như chó ăn bã mắm. Nhân viên tổng cục phục vụ lãnh tụ Bấc Hờn vừa tiết lộ thông tin cuộc điện đàm tuyệt mật. Và sau đây là toàn bộ nội dung cuộc chửi thoại:

- Azinômôtô... đcm nhà cô: - Cặn Bã vừa bắt máy phát, Ủn nôn thốc nôn tháo ngay câu chói tai.
- Thằng này láo nhiều! Mày láo với chị quá đà rồi đấy Ủn... Họp hành với thằng Chôm thế nào, từ từ kể chị nghe?: - Cặn Bã ôn tồn nhằm hạ nhiệt cho thằng đệ có thói quen nói năng lấc cấc.
- Họp hành cccc, làm bố mày đã nghèo còn mất bao tiền. May sao nước chủ nhà họ hiếu khách miễn phí cho bao thứ chứ không thì bố mày vỡ cmn nợ mất rồi... ! Đcm mấy đời nhà bố nghe lời xúi dại nhà mày làm tên lửa, giờ bị chúng nó cấm vận, đói không thể chịu được. Tên lửa bố làm ra, rao bán đél thằng nào mua, để trong nhà thì lúc đél nào cũng nơm nớp lo sợ nó phát nổ, càng đél dám phụt vào nhà thằng nào mà ăn vạ chúng nó... Cái bố cần bây giờ là GẠO. Không có GẠO bố đél thể lãnh đạo được đồng bào. Mày biết không, nhân tiện sau cuộc họp nhì nhằng với Chôm, bố mày được ghé chơi một số nơi theo lời mời cấp nhà nước của nước chủ nhà nhân dân xứ Đông Lào đấy. Thấy đất nước chúng nó phát triển kinh điển quá mày ạ! Công trình đél nào của chúng nó cũng hùng vĩ mày ạ!... Dân nó đél phải làm tên lửa cũng đél phải nộp cứt cho bộ Nông trồng lúa nhưng nom thấy bụng đứa đél nào cũng phĩnh ra như chửa vì no ăn, mặt đứa đél nào cũng hớn hở như Thị Nở được mùa chuối tiêu vì no mặc mày ạ!... Thế là bố mày tranh thủ rủ bọn "đệ cận vệ" đi ăn bún chả, dò la tin tức mà học hỏi... thì may quá! Vớ ngay được con mụ bán bún chả xinh đẹp phúc hậu, tài năng... đél hiểu sao nó lại mê bố mày như điếu đổ, thế mới đểu... Nó dạy cho bố mày hóa giải chiêu thức. "LÀM GÌ ĐỂ NHIỀU TIỀN" khi dân mạng xứ Đông Lào đang xôn xao rì rào hỏi nhau câu "NHIỀU TIỀN ĐỂ LÀM GÌ" mày ạ! #Đcm nhà nó là may mắn hơn cho cái đầu thông tôm à quên thông minh có sẵn của bố. Bố mày học được quái chiêu đó rồi! Từ ngày hôm nay, bố mày phải bắt đầu kiến thiết đất nước của bố mày theo kiểu của của chúng nó, kiểu của nước Đông Lào.
- Mày học được chiêu gì mà tính bài lật mặt với chị nhanh thế Ủn? - Tạp vồn vã hỏi lại.
- Làm BOT - "MUỐN NHIỀU TIỀN THÌ PHẢI LÀM BOT". Con mụ bán bún chả Đông Lào nó dạy bố mày như thế. Đcm, mấy năm nay bố mải làm tên lửa nên nghĩ đél ra. Bố phải cho làm ngay BOT giao thông, BOT chợ, BOT chùa chiền... trên toàn lãnh thổ của bố... Rồi cái đél gì bố cũng sẽ quy vào BOT hết trơn. Đcm chiêu thức đơn giản như thế mà hiệu quả xóa đói khôn lường. Rồi bố mày sẽ thoát nghèo nhanh thôi! Bố mày sẽ sánh vai cường quốc 5 châu mà đél cần làm tên lửa nữa: - Giọng Ủn hí hửng hùng hồn như chó hít đệch. 
- Ôi! Tưởng gì... Chiêu ấy tao bầy cho bọn Đông Lào chúng nó làm từ đời bố mày chưa toạch cơ Ủn ạ! Mày thích thì sang đây chị dạy thêm cho mấy chiêu "ĐỘC QUYỀN ĐỊNH GIÁ HÀNG HÓA". Đcm ba đời nhà mày đã dẫm phải kứt thì ráng bịt mũi mà ngửi đi con. Nghiệp chướng nhà mày là phải làm tên lửa thì mới có cháo mà húp con nhé! Chị bấm tử vi cho chín đời cả họ nhà mày rồi! Đừng có hỗn với chị! Mày không tin cứ hỏi thằng Bu-xì-tin thì rõ: - Phán xong câu mỉa mai xanh rờn, Tập dập máy cái phụt.